Tư vấn chọn trường đại học và bài học thất bại của tôi | FuSusu

Tư vấn chọn trường đại học và bài học thất bại của tôi...

3261 views

“Anh ơi, anh tư vấn chọn trường đại học giúp em với ạ?” một độc giả đã hỏi tôi trên Fanpage Fususu như vậy. Nói ra thì thật là ngại, song hi vọng kinh nghiệm chọn trường đại học… thất bại của tôi, dù cũng đã hơn 10 năm rồi, sẽ vẫn mãi là một bài học quý giá nếu bạn đang cần tư vấn chọn trường đại học.

tư vấn chọn trường đại học, hãy thử càng nhiều càng tốt

Câu chuyện thất bại của tôi khi không có ai tư vấn chọn trường đại học cho mình hợp lý.

Hồi sắp thi đại học, hai câu hỏi mà tôi băn khoăn nhất là: Ngành nào đang hot? Trường đại học nào vừa sức? và kèm theo đó là cả mớ lo lắng khác, năm nay đề ra thế nào, còn vài tháng nữa nên luyện thi đại học ra sao. Tôi cần lắm một ai đó tư vấn chọn trường đại học cho mình, cũng như tháo gỡ mọi băn khoăn.

Song nếu như được quay ngược thời gian, tôi đã ước mình dành thời gian cho những câu hỏi khác quan trọng hơn: Tôi muốn mình là ai? Tôi có thế mạnh gì? Tôi muốn để lại gì cho đời? Bởi vì sau khi đỗ 28/30 điểm khối A vào ĐH Ngoại Thương, và học 3 năm ở đó. Tôi mới nhận ra do không được tư vấn chọn trường đại học hợp lý, mà tôi đã phải hối hận.

Hai năm đầu đại học, chủ yếu là các môn đại cương, vốn có đà sẵn là học sinh giỏi tất cả mọi môn (kể cả thể dục ^^!) ở cấp 3, nên chúng chẳng là gì với tôi. Điểm tổng của tôi trên ĐH cũng thường trên 8 phẩy, và có kỳ tôi nhận được cả học bổng. Ngoài ra, tôi còn đảm nhận trọng trách khối trưởng, và là một sinh viên khá năng động.

Song tới năm thứ ba, càng tiếp xúc với các môn chuyên ngành, tôi càng nhận ra quyết định chọn trường đại học của mình thật thảm hại. Mỗi ngày tới lớp là một ngày dài, tôi không hiểu những thứ mình đang bỏ công học này sẽ dùng vào lúc nào nữa, tôi bắt đầu chán học, thậm chí chán cả… đi thi.

Dù có tư vấn chọn trường đại học thế nào, bạn cũng không nên bỏ qua “chú vắt” của đam mê nhé!

Những lúc ngồi ngắc ngoải trong lớp, ký ức xưa cũ trong tôi trỗi dậy. Tôi nhớ mãi cái nhìn đầy ngưỡng mộ của mọi người khi thấy tôi dùng máy tính nhoay nhoáy, những lỗi mới xuất hiện, tôi liếc một phát là tự nhiên biết nó hỏng ở đâu. Giá mà lúc đó có ai tư vấn chọn trường đại học nào đó liên quan tới tin học, mọi chuyện chắc đã khác.

Niềm đam mê máy tính bắt đầu có từ khi bố mua cho tôi con máy tính Pentium I cũ kĩ, ổ cứng 1gb, ram 32mb, ngoài việc giúp tôi chơi game, nó cũng giúp tôi đạt giải khuyết khích lập trình pascal cấp quận. Tôi cảm thấy máy tính như một người bạn, tôi có thể nói ngôn ngữ của chúng, và nhớ lại tuổi thơ, tôi từng có một ước mơ bé nhỏ là trở thành… một hacker vĩ đại!

Và tất nhiên, trái tim bé nhỏ với tiếng nói đam mê yếu ớt ấy đã bị vùi dập bởi những lời khuyên, những lời phân tích đầy “thực tế” của mọi người xung quanh, khi tư vấn chọn truòng đại học cho tôi, ai cũng nói tôi nên vào ngành ngân hàng, với một tương lai “đảm bảo” bởi một ngôi trường đại học có tiếng.

nam phương - học đại học ngoại thương

Nhiều người ví đam mê giống như mối tình đầu, bạn khó có thể quên nó. Còn tôi thấy nó như con vắt (hoặc đỉa), nếu bạn không đuổi (theo) nó, nó sẽ đeo bám bạn tới cùng và hút rất nhiều máu (suy nghĩ) của bạn. Và có một chú vắt đam mê, đã đeo bám tôi từ nhỏ mà tôi không hề để ý, mang tên “tin học”.

Thế nên sau đó, ngoài việc “tồn tại trong lớp học”, thì các buổi tối tôi sống trong thế giới code, tôi loay hoay tự học lập trình, và tạo ra cả tá web và blog đủ thể loại. Một người bạn xuất sắc của tôi bên đại học Công Nghệ – Đại học Quốc gia Hà Nội từng nói, “Bác tự mày mò mà làm được như vậy, không theo ngành của em thì quá phí”.

Tư vấn chọn trường đại học: Con đường càng gian nan, kết quả càng vinh quang. Đi theo đam mê, bạn sẽ không hối tiếc.

Nhiều người nói rằng, việc đi theo đam mê sẽ khó khăn vất vả hơn rất nhiều. Tôi đồng ý, song đó cũng sẽ là con đường mà bạn sẽ không bao giờ phải hối tiếc. Tôi rất ấn tượng với cậu bé Edison, cậu chẳng cần quan tâm xem có ai nói cậu là “vô học” vì niềm đam mê thí nghiệm khoa học đã choán ngợp hết tâm trí cậu.

Lúc 10 tuổi, Edison say sưa làm thí nghiệm tới mức bố phải “hối lộ” tiền để cậu bé ra ngoài hiệu sách, song ông dùng tiền đó mua thêm ống nghiệm. Ngoài ra, một sự cố khiến thính giác ông suy giảm, nhưng Edison nói nó giúp ông tập trung hơn. Niềm đam mê và sự lạc quan đã giúp Edison trở thành nhà phát minh vĩ đại nhất với hơn 1093 bằng sáng chế!

chọn nghề nghiệp theo tính cách

Kết quả khảo sát của trang VietnamWorks cho thấy có tới 45% thành công được quyết định bởi tình yêu công việc. Gấp đôi kinh nghiệm, gấp rưỡi các mối quan hệ và gấp… 20 lần các loại bằng cấp chứng chỉ. Tình yêu, đam mê mới giúp bạn tạo ra sự khác biệt, vốn là chìa khóa thành công của mọi thời đại.

Khi tìm hiểu về những người thành công và hạnh phúc nhất, bạn sẽ thấy họ đều có một điểm chung là theo đuổi đam mê tới cùng và trở thành người xuất sắc nhất trong lãnh vực đó. Đặc biệt, nếu đó là lãnh vực hoặc ngành nghề ấy chưa có, họ sẽ là người tiên phong tạo ra nó.

Câu hỏi tư vấn chọn trường đại học: Theo bạn thì người có trước hay nghề có trước?

Nhiều bạn cho rằng nghề có trước, vì khi sinh ra thì đã thấy có cả đống nghề rồi. Song bạn có biết nghề “bơm mực bút bi” hay “sửa dép tổ ong” không? Chúng có đấy, nhưng đã biến mất lâu rồi. Tương tự, nếu bạn đi ngược thời gian 20 năm và cầm chứng chỉ xuất sắc “lập trình ứng dụng di động” đi xin việc, chắc ai cũng sẽ cho rằng bạn bị khùng.

Con người có trước, con người tạo ra nghề, và cũng chính họ bỏ mặc chúng. Thực tế là mỗi năm có rất nhiều nghề mất đi, và cũng nhiều nghề mới được sinh ra. Thomas Frey, một nhà nghiên cứu xu thế tương lai nổi tiếng đã ước tính theo tốc độ phát triển hiện nay thì tới 2030, sẽ có khoảng 2… tỉ nghề biến mất (tức là 50% tổng số nghề hiện tại trên thế giới).

Một lần tình cờ, tôi được xem clip truyền cảm hứng về Matt. Một anh chàng cứ ngỡ là cả đời sẽ ngồi thiết kế Video Games. Năm 2003, anh đã bỏ việc để đi du lịch toàn Đông Nam Á cho tới khi… hết tiền. Trong quá trình đi du lịch, có lẽ hay bị bố mẹ “hỏi thăm” nên anh đã lập một Blog wherethehellismatt.com (tạm dịch: “Thằng Matt khỉ gió đâu rồi? .com”)

Khi tới Hà Nội, một người bạn đã nảy ra ý tưởng thú vị là ghi lại cảnh anh nhảy nhót ở khắp nơi. Sau đó Clip Where the Hell is Matt quay cảnh Matt nhảy ở hơn 40 nước trên thế giới, được tung lên Youtube đã đem lại cảm hứng cho hơn hàng chục triệu người xem. Và bây giờ, Matt có nghề mới là đi khắp nơi, dạy nhảy với sự tài trợ của các công ty quảng cáo.

Khi tư vấn chọn trường đại học, tôi thường hỏi ba câu: Bạn có thích không? Nó có ích không? Có nhích được không?

Một chuyên gia tâm lý đã chia sẻ cho tôi một mô hình “tam giác hướng nghiệp” K. Platonov. Tôi xin diễn tả lại một cách đơn giản bằng hình ảnh bên dưới. Theo đó, ở nơi 3 vòng tròn trên giao nhau chính là vùng bạn có thể tìm được nghề tối ưu cho mình, và luôn nhớ rằng đam mê sở thích mới là yếu tố quan trọng.

tư vấn chọn trường đại học với tam giác hướng nghiệptư vấn chọn trường đại học với ba vòng tròn

Có thích không? 

Hãy nhắm mắt lại, hình dung tới tương lai nếu bạn lựa chọn nghề đó, và để ý các cảm giác trên cơ thể, có dễ chịu, có hào hứng không? Đó là một cách, còn cách khác là bạn hãy chịu khó tìm hiểu thử về tất cả các nghành nghề, tìm tới những nơi người ta làm việc đó rồi quan sát, cảm nhận. Đảm bảo bạn sẽ biết mình thích hay không!

Ngoài ra có một mẹo chọn trường khá hay tôi được đứa bạn truyền lại. Đó là bạn có thể tìm trường đại học mình thích và học thử. Thật ra không khó lắm để có thể xin vào “học ké” ở một lớp trên đại học nào đó, hãy chọn lớp của năm nhất, và môn nào đó dễ thở một chút vì mục đích của chúng ta là cảm nhận môi trường, cách giảng dạy, cách học…

Có ích không? 

Một truyền thuyết nói rằng khi phỏng vấn Bill Gates về việc tư vấn chọn trường đại học, ông được hỏi, “Nếu có cơ hội, ông có muốn học một trường đại học nào đó không?” Ông đã hỏi lại “Trường nào giúp tôi thực hiện cho ước mơ không?” Phóng viên im bặt. Bill Gates nhẹ nhàng chốt, “Nếu có, tôi sẽ học, chắc là có ích.”

Đừng coi trường Đại học là một ước mơ hay một đích đến. Nó đơn giản là một phương tiện hỗ trợ bạn một mục tiêu nào đó trên con đường thực hiện ước mơ, chứ không phải là mục đích. Nên nếu tư vấn chọn truòng đại học, tôi thấy chỉ cần trường đó có ngành có thể hỗ trợ được tốt cho đam mê của bạn là được, chứ không nhất thiết phải điểm cao.

Có nhích được không?

Còn nhớ, năm 2007 ai cũng bảo tôi ngành ngân hàng hót lắm, “Vào đi con, học xong đại học bố mẹ lo đầu ra cho”. Giờ thì sau mấy cú khủng khoảng kinh tế, thấy nó hót đúng nghĩa. Ở Việt Nam thì tôi không để ý lắm, song nghe nói các ngân hàng trên thế giới giảm biên chế hàng loạt, nhiều anh em bà con ngồi trên ghế nóng mà toát mồ hôi hột.

Do vậy, ngoài việc theo dõi tin tức, đài báo để nắm tình hình ngành nghề, các trường đại học, bạn có thể tham dự các hội thảo nghề nghiệp để hỏi ý kiến chuyên gia và xin tư vấn chọn trường đại học trực tiếp, hoặc đơn giản hơn là bạn có thể đọc sách để nắm bắt xu hướng nghề nghiệp trên thế giới. Và bạn sẽ trả lời được câu hỏi “Có nhích không”.

Bạn cần tư vấn chọn trường đại học ư? Bạn đã có nhà tư vấn tuyệt vời nhất rồi, chính là niềm đam mê của bạn, hãy tin tưởng và để nó dẫn lối.

Thời sinh viên, niềm đam mê tin học đã thúc đẩy tôi tạo ra một Blog cá nhân. Mới đầu tôi không biết viết gì cả, nên tôi đã đọc sách rồi chia sẻ lại theo quan điểm của mình. Điều này bắt tôi buộc phải đọc sách nhiều hơn. Nhờ đó tôi phát hiện ra rằng mình cũng rất thích đọc sách, đặc biệt là sách phát triển bản thân.

Nềm đam mê lại dẫn lối tôi đến một lĩnh vực khá mới ở Việt Nam, đó là kỹ năng sống. Khi là sinh viên năm hai, tôi đã tham gia một vài công ty dạy kỹ năng và dần dần yêu thích công việc này. Tôi hạnh phúc khi nhìn thấy sự thay đổi tích cực ở người khác, tôi tự nhắc bản thân mình một ngày nào đó, mình cũng sẽ truyền cảm hứng thay đổi cho hàng ngàn người.

Bây giờ là thời đại thông tin nên không khó để tìm được một ai đó đã đạt được điều bạn muốn. Nếu bạn muốn thành công ở lãnh vực nào đó, đơn giản là tìm tới những người giỏi nhất. Nếu họ là những người thành công và có tâm, họ sẽ sẵn sàng dẫn dắt chỉ lối cho bạn. Nếu không có cơ hội gặp trực tiếp, bạn có thể đọc sách, xem blog của họ.

Trước đây, không ai tin tôi có thể thuyết trình thu hút trước đám đông vì dù viết hay, song tính tôi vốn trầm, và không hài hước. Cho tới khi biết tới Darren Lacroix, từ một người không có chút năng khiếu nào, trở thành nhà vô địch Toast Master năm 2001, và sau đó là Craig Valentine, nhà vô địch diễn thuyết thế giới 1999, với nhiều mẹo cực hay mà miễn phí!


Thông tin của bạn được bảo mật, và bạn có thể dừng nhận mail bất cứ lúc nào bạn muốn.


Tư vấn chọn trường đại học: Một câu chuyện đẩy cảm hứng tặng bạn

Một khu rừng nọ có phong trào thi thố cạnh tranh rất mạnh, hổ báo thi chạy, khỉ vượn thi trèo, voi và sư tử đọ sức v.v… song chỉ có giun đất, chim, và cá thì thường xuyên làm khán giả. Một ngày nọ, chúng quyết định xem và cổ vũ đủ rồi. Giờ phải hành động, phải thi thố.

Giun thì đề xuất thi đào đất, cá thì đề xuất thi bơi, chim thì đề xuất thi bay… không con nào chịu con nào. Cuối cùng hội đồng khu rừng quyết định sẽ tổ chức thi cả ba môn và lấy điểm tổng. Thế là từ hôm ấy, cá bắt đầu tập… bay, còn chim dùng mỏ để đào đất. Còn giun thì cũng rất chăm chỉ.

Đến ngày thi, cá do thường tập nhảy trong tình trạng thiếu dưỡng khí, sức khỏe giảm sút, thành tích kém hơn mọi khi, bơi 6, bay 2, đào đất 1, tổng là 9. Còn chim thì do tập bơi quá căng, nên bị băng bó một cánh, kết quả là bay 7, bơi 2, đào đất thì do bị tòe mỏ nên không tham gia, tổng lại là 9. Còn giun từ chối thi hai môn kia, cậu chỉ đạt 10 điểm đào đất, và vô địch!

Một câu chuyện đơn giản, song một lần nữa nhắc nhở chúng ta về việc phát huy điểm mạnh, tận dụng đam mê, hãy nhớ bạn có thể thành công trong bất kỳ lãnh vực nào, khi bạn trở thành người giỏi nhất ở lãnh vực đó. Tóm lại, nếu phải tư vấn chọn trường đại học cho bạn, tôi chỉ có thể nói: Hãy là… một chú giun tuyệt vời!

HÒM KHO BÁU

!!!


Bạn có thể chờ quà tự mở, hoặc share và tag#fususu để xem. Chia sẻ là chìa khóa thành công!

MỞ KHÓA NGAY

Lưu ý: Để đảm bảo mở khóa thành công, tốt nhất hãy sử dụng trình duyệt, bấm vào nút trên để Share bạn nhé!

Mong tin tốt lành!

Fususu viết 19/09/2019. Cập nhật 31/05/2020. Nếu thấy hay, hãy share vui sẻ sướng bạn nhé!

Note. Bạn may mắn khi thấy Fususu đấy, rất ít Blog ngoài kia viết chi tiết về chủ đề Câu nói hay & Truyện cảm hứng này. Nếu bạn biết, hãy comment, tôi sẽ học hỏi và viết nhiều hơn gấp bội!

fususu, thay đổi bản thân, cải thiện trí nhớ, cách học tiếng anh hiệu quả, câu nói hay, châm ngôn hay, mẹo hay, phát triển bản thân

Nói chung, những câu nói, những câu chuyện hay có tác dụng thật tuyệt. Chúng không chỉ khơi gợi hứng thú, kích thích tò mò, mà còn biến các bài học sâu sắc trở nên sinh động dễ nhớ. Nhờ vậy mà kinh nghiệm xương máu của các bậc cha anh đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ.

Để giúp bạn ghi nhớ các bài học giá trị ấy, tôi đã dành nhiều năm để thiết kế ra hòm kho báu độc đáo với hàng trăm câu nói hay. Đồng thời, khi mở sách của Fususu, bạn cũng sẽ tìm thấy những câu chuyện cảm hứng, giúp bạn dễ dàng ứng dụng vào cuộc sống để thành công hơn, hạnh phúc hơn.

Note. Nếu thấy hay, hãy "tài trợ cảm hứng" cho Fususu tiếp tục sáng tạo bằng một thử thách nho nhỏ: Hãy Google từ khóa tư vấn chọn trường đại học, tìm bằng được Blog này, bấm vào đó quay lại đây để comment vị trí. Cảm ơn bạn lắm lắm!

Wow, đã có (4) Awesome Comments!
Hãy comment và tôi sẽ đích thân phản hồi bạn trong... 86400 giây!



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Hùng

    2 quyển sách anh nói ở trên có ở ebook nào k ạ

    • FuSuSu

      Ebook thì em chịu khó google nhé :) thêm chữ “pdf” vào xem có ra ko ^^!
      Còn sách thì em click vào hình trên ấy, có thể đặt mua online :)

  2. trangkaizen

    cẢM GIÁC 17,5 TUỔI, CỨ ĐI LÀ SẼ ĐẾN, đam mê ơi mình đi cùng cậu. Em đã quyết đinh rồi. Nhưng cảm gics cả gia đình và xh nhìn mk với ánh mắt kiểu con bé lập dị thật buồn. mk ko trách mn, phải tự trách bản thân, Cố lên vì mk là TRANGKAIZEN mà, Tôi làm được tuổi 18 oi. GIẤC MƠ TRAINER. đặc biệt, tôi gặp nó lúc hoc, lúc vui, lú buồn và yêu nó , cảm nhận nó cả tuần lúc nào cũng lan khắp co thể và tăng năng lượng cho bản thân. nhờ 2 sư phụ đặc biệt anh fususu và anh MÈO, cùng TGM.

  3. Thắng Ăn Hại

    Lại là Một cậu bé nữa.. (Xem ra con gái vô dụng rồi =)) Khờ khạo, ngốc nghếch, nhút nhát cộng với chứng khó đọc là căn cứ khiến người ta nghi ngờ cho cậu mắc chứng tự kỷ hoặc tâm thần phân liệt. Bị chế giễu là một đứa trẻ thiểu năng. Ở trường học, cậu thường khiến các giáo viên tức giận vì câm như hến hoặc trả lời rất chậm chạp câu hỏi của họ.

    Bạn đoán xem cậu bé sau này ra sao? Sống tự kỉ? sống trong viện tâm thần? Không có tương lai gì? Câu trả lời là tớ cũng không biết. Vì cậu bé này đang chơi đùa trên thiên đường với 2 cậu bé trên. Tên cậu ấy là Albert Einstein – Người tìm ra Thuyết tương đối, cha để của Vật lí hiện đại. Chỉ số IQ cao nhất : 160
    ĐỜI THẬT KHÓ LƯỜNG :/

    Một cậu bé sinh ra mất hết tứ chi, chỉ có một mỏm cụt mọc ra từ hông trái. Không có một sự chuẩn bị nào, không có lời giải thích y khoa nào. Tám tuổi, cố gắng tự tử nhưng không thành. Đó là kết quả của những lần bị chỉ trỏ, bị chê cười, bị chọc phá vì ngoại hình của mình. Anh cảm thấy cô đơn và chỉ muốn tan biến khỏi cõi đời thật sớm, để thoát khỏi đau khổ.

    Bạn đoán xem anh ta sau này thế nào? Ăn xin? tham gia tật nguyền, hay đơn giản là đã.. tự tử? Câu trả lời này thì thằng Thắng này biết. Giờ a ấy đã và đang là diễn giả truyền nghị lực sống cho hàng triệu người trên thế giới. Tên anh ấy là Nick Vujicic.
    ĐỜI THẬT KHÓ LƯỜNG :/

    Lại một cậu bé nữa.. á đù.. bị coi là một đứa trẻ lười biếng, ngu dốt, gần như chậm tiến và không có hy vọng. Khi đang học lớp 3, cậu bé bị đuổi khỏi trường và phải chuyển đến học ở một nơi khác.
    Vào cấp 2, cậu bị 6 ngôi trường từ chối, và cuối cùng phải vào học ở những trường tệ nhất.

    Bạn đoán xem sau này cậu bé ra sao? cũng vô dụng, nghèo đói, không có sự nghiệp? Cái này thì Thắng biết. Cậu bé ấy giờ là tỉ phú trẻ Singao và diễn giả hàng đầu thế giới. tác giả của những quyển sách bán chạy nhất và cũng là chuyên gia đào tạo hàng đầu. Cuốn sách kinh điển mà tớ từng đọc: “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế”. Cậu bé tên Adam Khoo.
    ĐỜI THẬT KHÓ LƯỜNG :/

    Và cậu bé cuối cùng… sinh ra trong top những nhà nghèo nhất làng… Luôn bị mọi người phán xét là yếu đuối, ngu xuẩn, kém cỏi, nhút nhát, lười học, nghiện game.. ngu ngơ… không được tích sự gì.. Bị bạn bè coi thường, bắt nạt.. Thường xuyên ăn đập mà cũng không khá lên…
    Bạn đoán xem sau này cậu ta ra sao? Không tương lai? không việc làm? không thành tích? không có gì nổi bật? vô dụng? hay.. Ăn HẠi? Cậu bé này tôi biết. Một con người cách mạng về vũ khí chiến tranh và phương tiện chiến tranh không người lái..Một diễn giả triếp thêm động lực cho hàng tỷ người, Cứu sống hàng chục triệu trẻ em và con người nghèo khó trên thế giới. Cậu ta là ai? Cậu ta Đang viết stt này. Tên cậu ta là..Thắng Ăn Hại
    Cái này Tớ đùa đấy…=)) *đang nghiêm túc lại quay sang chém gió được?
    ĐỜI THẬT KHÓ LƯỜNG :/
    Vậy.. đằng sau thông điệp này tớ muốn nhắn nhủ điều gì? Không ai biết trước được chữ ngờ… Cho dù bạn có thế nào đi nữa.. bạn hoàn toàn có thể thay đổi được tương lai. Không cần biết quá khứ bạn “KHẮC NGHIỆT” thế nào.. Bạn luôn có thể bắt đầu lại..

    QUÁ KHỨ KHÔNG ĐẸP.. THÌ DẸP NÓ SANG MỘT BÊN.
    QUÁ KHỨ RẺ TIỀN.. THÌ ĐỪNG LÀM PHIỀN TƯƠNG LAI ĐẮT GIÁ.

    • FuSuSu

      QUÁ KHỨ KHÔNG ĐẸP.. THÌ DẸP NÓ SANG MỘT BÊN.
      QUÁ KHỨ RẺ TIỀN.. THÌ ĐỪNG LÀM PHIỀN TƯƠNG LAI ĐẮT GIÁ.

      Câu này hay quá, em nghĩ ra à?

    • nguyễn anh tuấn

      cho mình mượn câu nói của b nhé!!!

  4. vangls

    những bài viết của anh rất hay và ý nghĩa. anh có thể chia sẻ cách áp dụng những kĩ năng này hay là kĩ năng trong các cuốn sách vào cuộc sống anh đang sử dụng được không anh. cảm ơn anh trước nhé anh phương đẹp zai!! :-)

  5. Lê Hiền

    Hi Live,
    Lâu rồi em mới lại đọc blog của anh, vẫn cảm giác như lần đầu đọc blog của anh. :)
    Ngày trước, hồi còn học đại học em cũng từng nghĩ “hay là bỏ học” vì thấy hình như mình không hợp với ngành này. Giờ thì đỡ hơn rồi, vì giờ em đã hiểu được thực sự em muốn gì. Có lẽ nhờ quãng thời gian được quen biết mọi người đã làm em có một suy nghĩ rõ ràng hơn về cái gọi là “đam mê”. Và có lẽ là may mắn khi em không còn phải nghĩ rằng “đam mê” của mình giống như “con vắt” nữa, vì bây giờ khi em đã bắt đầu thấy được con đường của mình, em đã thấy được “ước mơ” của mình.
    Cám ơn anh rất nhiều.

  6. Thu

    Anh ơi, em đã làm 4 lần bài trắc nghiệm mbti, 2 lần là INTP, 2 lần là INFP, đọc về tính cách thì em thấy khá giống nhưng nghề nghiệp thì em lại không thích nghề nào trong đó cả( giáo viên, nhà khoa học, luật sư,…). Em thấy em thích 3 thứ là thời trang, du lịch với kinh doanh. Em cũng hay tưởng tượng là mình đi du lịch nhiều nơi, tìm hiểu văn hóa những nơi đó, rồi đem những thứ mới lạ như vải hay thức ăn về bán, hoặc là đi du lịch để thăm quan nhiều nơi, hiểu nhiều hơn về cuộc sống. Nhiều khi xem những bộ sưu tập thời trang trên báo hay tivi em lại tự nghĩ ra được những bộ quần áo khác, hay xem 1 bức tranh, 1 họa tiết em cũng liên tưởng tới quần áo. Nhiều khi em xem 1 bộ phim cũng chỉ vì diễn viên mặc đồ đẹp nữa ạ. Em từng muốn đi học vẽ nhưng hoàn cảnh không cho phép, nên em nghĩ em sẽ làm 1 việc khác rồi sau này sẽ theo đuổi ngành thiết kế sau. Lúc đầu em tính thi vào FTU hay Kinh tế TPHCM, nhưng sau lại thấy không cần thiết với không hợp lắm ạ. Tại theo những gì em đọc trên mạng thì những kiến thức người ta miêu tả em lại chẳng thấy thích thú gì. Em chỉ thích mở quán ăn, cafe hay 1 shop thời trang thôi thì có cần học về kinh tế không anh? Em thích những công việc nào hay di chuyển, được đi nhiều nơi chứ không phải ngồi 1 chỗ trong văn phòng để làm việc thì phù hợp với những ngành nào hả anh? Anh có thể cho em 1 hướng đi, 1 ngành nghề được không ạ? Bây giờ em đang hoang mang lắm, năm nay lên 12 mà vẫn chưa biết bản thân phù hợp với ngành nghề nào. Em cảm ơn anh ạ!

  7. Nguyễn Thảo

    hôm ấy em có cmt hỏi anh vài điều nhưng sao giờ vào tìm lại để xem anh trả lời lại không có nơi ạ? :)

  8. nguyễn thảo

    anh Phương ơi, em gần đăng kí hồ sơ rồi mà vẫn còn hoang mang quá anh ạ. từ nhỏ đến lơn em rất thích làm các ngành như công an, bộ đội, an ninh, quân y… nhưng vì lí do xét lí lịch nên em không có đủ điều kiện học nhưng trường đó. em bỏ khối A sang học khối B ( em dự định thi Y). ngành Y em cũng thích nhưng em thích những ngành nghề năng động hơn (toàn khối A). nên bây giờ nói đăng kí thi Y em cảm thấy bản thân không được thỏa mãn lắm. với lại thời gian học Y chiếm rất nhiều, sợ em không thể thực hiện được những sở thích của bản thân như đi làm thêm ạ. anh cho em lời khuyên với ạ. em cảm ơn :)

  9. Tin Tin

    Còn 1 tháng nữa là em thi hsg Toán và Anh 8, em nên bố trí ôn thi ntn cho phù hợp anh nhỉ?

  10. Thúy Quỳnh

    Chào anh Phương. Em đang là sinh viên năm nhất Y TpHCM. Em không biết mình chọn Y có đúng không. Thực sự em cũng thích nghề bác sĩ. Nhưng vào học em mới thấy một khối lượng kiến thức + thời gian thực tập đồ sộ, rồi sau này ra làm việc quần quật suốt ngày suốt đêm. Em băng khoăng tự hỏi với thời gian học và làm việc như vậy, em sẽ không sắp xếp được để sống cuộc sống của riêng mình. Em thích nhiều thứ, thích trải nghiệm và thích một cuộc sống tự do. Em không biết có nên đổi sang ngành khác không. Mong anh cho em lời khuyên.