Nói gì khi không biết nói gì

Có bao giờ bạn bị ngậm tăm, không biết nói gì chưa? Thời học sinh, tôi thích một cô bé tên X (xin phép giấu tên). Nhưng vấn đề lớn nhất là Y, thằng bạn cùng lớp. Nó đẹp trai, học giỏi, lại chém gió hay. Tụi con gái vây quanh Y lúc nào cũng cười phớ lớ (trong đó có X mới đau). Nhưng cũng có lúc tôi may mắn được X bắt chuyện…

“Này sao cậu ít nói thế?” X hỏi.
“Ờ..…” Tôi đáp.
“Cậu nói gì đi!!!” X năn nỉ.
“À…” Tôi gãi đầu, biết nói cái quái gì nhỉ… chả nhẽ khen bạn ấy xinh, ôi ngại quá đi mất. Tôi cảm giác từng tế bào trên cơ thể tôi như cũng đang đỏ mặt trước ánh mắt ngây thơ của X.
“Thôi,” X nói. “Để lúc khác nói chuyện nhé.”
“Ờ…” Tôi đáp và thở phào. Nhưng trong lòng thầm ước một ngày nào đó mình sẽ như Y, có thể nói chuyện với bất cứ ai! (trong đó có X).

Chỉ có một điều mà tôi không biết sau đó, cái ‘lúc khác’ của X chẳng bao giờ xảy ra. Và sau này, nghe đâu X đã cưới Y, đẻ ra thằng bé Z kháu khỉnh. Họ sinh sống với nhau tới lúc đầu bạc răng long, còn Z thừa hưởng năng khiếu của bố nó và tiếp tục làm bao thế hệ T như tôi phải ước mong (tôi đoán thế).

Nếu bạn thấy câu chuyện trên có phần quen quen, thì thật là hạnh phúc… chúng ta hiểu nhau! Ngày xưa tôi là một người hướng nội chính gốc, rất nhiều khi tôi không biết nói gì, và sau rất nhiều năm luyện tập để thay đổi, giờ tôi đã trở thành… một người hướng nội sâu sắc hơn. Chỉ có một điều, là mọi thứ đã khác.

  1. Tôi có thể thuyết trình trước từ… 1 người cho tới cả trăm người :D
  2. Tôi có thể duy trì cuộc trò chuyện 1-1 tới bất cứ lúc nào tôi cần.
  3. Tôi tự tin bắt chuyện được với các bạn tương tự như X ngày xưa, tạm gọi là X’.

Song điều quan trọng nhất, tôi vẫn là chính tôi, mà lại không bỏ lỡ bất cứ cơ hội tuyệt vời nào, thậm chí còn phát huy được thế mạnh của người hướng nội là khả năng lắng nghe và quan sát tốt. Trước khi đến với bí quyết đã giúp tôi thay đổi, bạn cần phải chấp nhận một vài sự thật sau đây:

  1. Không phải tất cả những người hướng ngoại đều giao tiếp tốt.
  2. Giao tiếp tốt là một kỹ năng, và bất cứ ai cũng cần phải học hỏi.
  3. Nhiều người thành công và giao tiếp tốt lại là người hướng nội.

Do vậy, ai cũng có thể giao tiếp tốt, vấn đề là phương pháp. Đầu tiên hãy xem tại sao chúng ta lại không biết nói gì. Nguyên do rất đơn giản, những người hướng nội thường bị cuốn hút bởi những suy nghĩ bên trong, nhiều hơn là lời nói bên ngoài.

Do đó nếu có ai hỏi, “Nói gì đi!” thì tất nhiên tôi ngậm tăm, không biết nói gì, còn nếu họ yêu cầu “Nghĩ gì đi!” thì không có gì mà tôi không nghĩ ra được, chỉ trừ một vấn đề, đó là “Nghĩ xem mình sẽ nói gì?”

không biết nói gì ư? hãy đặt câu hỏi

Sau một thời gian tìm hiểu về nghệ thuật giao tiếp, cũng như cách sử dụng não bộ. Tôi phát hiện ra câu hỏi “Nói gì bây giờ?” là một câu hỏi cực kỳ sai lầm, mà câu hỏi sai thì câu trả lời cũng sẽ sai, thậm chí còn không có câu trả lời, bạn sẽ không biết nói gì. Câu hỏi đúng phải là “Hỏi gì bây giờ?”

Một thay đổi rất đơn giản, nhưng hãy tin tôi đi, nó sẽ giúp bạn cực kỳ cực kỳ cực kỳ nhiều đấy, nếu không muốn nói là nó sẽ thay đổi ngay lập tức khả năng giao tiếp của bạn, và giúp bạn thoát khỏi cái bẫy không biết nói gì mãi mãi. Vì sao ư?

Nếu để ý, bạn sẽ thấy bản chất của một cuộc trò chuyện liên tục là: một người hỏi, một người nói, hai người bình luận, rồi sau đó lại hỏi, nói, bình luận v.v… do đó, nếu bạn làm chủ được nghệ thuật đặt câu hỏi, bạn có thể trò chuyện thâu đêm suốt sáng với bất cứ ai.

Vấn đề bây giờ là làm thế nào để đặt câu hỏi tốt? Có hai loại câu hỏi.

Một là câu hỏi đóng, thường đóng lại bằng “có hoặc không”, người trả lời cũng sẽ trả lời “có hoặc không” và cuộc trò chuyện kết thúc. Thói quen sử dụng các câu hỏi đóng là nguyên nhân số một khiến khả năng giao tiếp ngày càng hạn chế, và không biết nói gì tiếp.

Hai là câu hỏi mở, giống như một cánh cửa, nó sẽ mở ra cơ hội để tiếp tục cuộc trò chuyện. Nếu biết cách linh hoạt sử dụng, bạn không những có thể làm chủ cuộc trò chuyện hoàn toàn, mà còn có thể ứng dụng để gia tăng gấp đôi khả năng thuyết phục, đồng thời thoát khỏi cái bẫy không biết nói gì.

Hãy xem  vài ví dụ sau để thấy sự khác biệt

Câu hỏi đóng:

Ở bến xe Bus.
T: Cho tớ làm quen với bạn được không?
X: Không. (cuộc trò chuyện kết thúc)

Câu hỏi mở:

Ở bến xe Bus.
Y: Này, bạn nghĩ sao về tình trạng xe Bus hiện nay?
X: (thở dài) Nói chung là… (bắt đầu bô lô ba la)

Câu hỏi đóng:

T: Này, đi chơi không?
X: Không. (trò chuyện kết thúc)

Câu hỏi mở:

Y: Cậu thấy sao về thời tiết hôm nay?
X: Còn sao nữa, quá nóng!
Y: Đi ăn kem không?
X: Được đấy! Đi liền!

Câu hỏi đóng:

X: Mẹ ơi, mua cho con điện thoại được không?
Mẹ X: Không.(trò chuyện kết thúc, hoặc X tiếp tục mè nheo nhưng thất bại)

Câu hỏi mở:

Y: Mẹ ơi, có khó khăn gì không nếu mua điện thoại cho con?
Mẹ Y: Ờ, dạo này mẹ đang hết tiền con ạ.
Y: Thế bao giờ có tiền, mẹ mua cho con nhé.
Mẹ Y: Ừ… để mẹ xem (trò chuyện kết thúc, ít nhất thì Y cũng còn có hi vọng).

Câu hỏi đóng:

T: Này, cậu có biết cậu rất xinh không?
X: Thế à?
T: Ừ…
X: Ừ…
T: (nói gì nữa đây???)

Câu hỏi mở:

Y: Này, lời khen mà cậu nhớ nhất là gì?
X: Tớ được một ông cụ khen là giống thiên thần :D
Y: Tớ nghĩ ông cụ đấy nói thật đấy. Kể cho tớ nghe về ông ấy đi!
X: À hôm đó… (bắt đầu bô lô ba la)

Bạn thấy chứ? Rất khác biệt phải không nào.

Khi dùng câu hỏi đóng, cơ hội của bạn rất ít ỏi vì người họ chỉ có thể trả lời bạn là có hoặc không, bạn sẽ không có gì để tiếp tục nữa. Chú ý, có một vài câu hỏi sau đây cũng có tác dụng tương tự như câu hỏi đóng.

T: Cậu quê ở đâu thế?
X’: Ở xa lắm.
T: Cậu làm nghề gì?
X’: Đủ để kiếm sống.
T: Cậu bao nhiêu tuổi?
X’: Hỏi làm gì? (trò chuyện kết thúc, tội nghiệp thằng bé)

Đó là những câu hỏi xã giao, hỏi một hai câu cũng được, nhưng nếu dùng quá nhiều, sẽ khiến người nghe cảm giác như bị FBI tra khảo. Còn nếu bạn dùng câu hỏi mở, thì đúng như tên gọi – cơ hội sẽ mở ra rất nhiều, kể cả khi bạn đã dùng câu hỏi đóng trước đó.

Y: Cậu quê ở đâu thế?
X’: Ở xa lắm.
Y: Thế nơi đó so với nơi đây thì thế nào?
X’: À… (bắt đầu bô lô ba la)

Vậy là bạn đã nắm được bí quyết rồi đấy. Tôi tin rằng nếu bạn kiên trì áp dụng, thì bạn sẽ luôn là người làm chủ cuộc trò chuyện, và không bao giờ lâm vào tình trạng không biết nói gì nữa nhé. Đơn giản là lắng nghe họ thật kỹ, quan sát họ thật kỹ, và tung ra một câu hỏi mở. Tất nhiên, các câu hỏi mở khá linh hoạt nên bạn cần thời gian để làm chủ, hãy luyện tập theo chỉ dẫn sau để tránh các sai lầm đáng tiếc.

  1. Trước khi áp dụng với người lạ, hãy tập đặt câu hỏi mở cho bạn bè người thân trước. Có thể lúc đầu chưa quen, nhưng khi nhuần nhuyễn bạn sẽ thấy cuộc nói chuyện sẽ rất ý nghĩa.
  2. Khi đã “mở mồm” được bất cứ người thân nào, hãy áp dụng nó với các ông/bà già ngoài công viên. Đây là đối tượng thường dễ làm quen nhất, và cũng có nhiều chuyện hay nhất để kể, nhưng hay bị bỏ qua :)
  3. Khi quen dần với việc đặt câu hỏi mở, bạn có thể thử ứng dụng chúng để làm quen với bất cứ ai mà bạn muốn và duy trì cuộc trò chuyện với họ. Như là… X chẳng hạn :D

Cuối cùng là một quà tặng nho nhỏ, một ebook mini – tổng hợp những câu hỏi mở đã giúp ích cho tôi trong  nhiều năm qua, giúp tôi thoát trót lọt rất nhiều tình huống không biết nói gì. Bạn có thể để lại Email và download về để thực hành dần dần nhé :D

Note: Trên đây là những kinh nghiệm giúp bạn giao tiếp tốt hơn trong cuộc sống hàng ngày nói chung, còn khi đi làm có thể sẽ cần nhiều chiến thuật cụ thể hơn, hoặc nhiều bạn cũng hỏi làm sao để có giọng nói hay, trị nói ngọng hoặc xử lý vấn đề giọng địa phương… bạn có thể tham khảo Blog này và tìm hiểu sách của Debra Fine rất hay :)

Mong tin tốt lành!
Fususu - Nguyễn Chu Nam Phương

P.s. Susu sẽ đội ơn bạn lắm, và nhiều người hơn sẽ biết tới Blog nếu bạn có thể lên Google, gõ từ khóa "không biết nói gì" rồi tìm xem Blog Fususu ở trang số mấy, click vào đó để quay lại đây và comment cho Susu biết ^^!

93 Comments

93 Awesome Comments



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. minh says:

    khi nói chuyện trên fb thì e nói hăng lắm cơ ( bạn mới ý ) :v chả hiểu sao ra ngoài gặp chúng nó là tự ti ko nói đc với ai ngoài bạn thân

  2. Chưởng says:

    Cảm ơn bạn, link đầu tiên nhé bạn Phương, mình vừa đi một vòng. Có lẽ nó đã lên đầu từ lâu rồi, không hiểu lắm mục đích của việc click link :-), hi vọng sẽ có ngày bạn bật mí giúp hoặc mình sẽ có dịp hiểu ra và tủm tỉm cười :-)

    Trân trọng

    • Mr.Susu says:

      À việc search trên google + click link mình có nói rõ bên trên đấy, để tăng thứ hạng tìm kiếm ^^!

  3. Phạm Thin Ngoc Ánh says:

    tsao k nhận đc thư của bòo câu v????????

  4. thanh kim hue says:

    cam on tac gja da cho toi mot loi di trong viec gjao tiep!

  5. duy duong says:

    Tôi đang măc những lỗi câu hỏi đóng làm sao có thể cải thiên dk ko

  6. Kani Poly says:

    Anh Phương nghĩ gì về việc nhận đệ tử ạ?

  7. Văn Long says:

    Bài viết rất hay và có ý nghĩa, cảm ơn tác giả

  8. FAGE says:

    Bài viết của anh ‘gãi’ đúng chỗ ngứa của em rồi, tks anh Phương nhìu

  9. Trịnh Long says:

    Chuẩn luôn rồi ad ơi. Nhiều khi tiếp xúc với ai đó kể cả người thân hay bạn bè mình cũng ậm ờ chả biết nói cái gì. Tệ hại hơn nữa là khi tiếp xúc với khách hàng hay đồng nghiệp cấp trên cũng rơi vào trạng thái ”Nói gì khi không biết nói gì” y như vậy. Thế là làm cho cuộc trò chuyện lạnh như băng, đành ngậm ngùi vậy. Theo mình nghĩ thì cuộc trò chuyện phải có gì làm mình hứng thú nữa thì mới tốt.

  10. dinhviototai.net says:

    Rất hay!!!

  11. Ducky says:

    Bài viết của anh rất hay và thiết thực ạ. Cảm ơn anh nhiều ạ.

  12. Đức says:

    Anh fu sung sướng ơi, anh đúng là vị cứu tinh của đời em

  13. Đặng Hữu Quang says:

    Hay quá ạ, đúng là điều e rất cần. Cảm ơn anh Phương ạ.

  14. H says:

    Qua 1 thời gian ngắn thử nghiệm phương pháp, tôi đã thu lại kết quả rất tích cực. Chủ yếu luyện thói quen hỏi đúng lúc, đúng cách. Từ đó tạo cảm giác tò mò với cả thế giới, kiến thức không phải ai cũng tự nhiên nói cho mình biết … nếu không hỏi.

  15. . says:

    Cái quan trọng là phần cả 2 cùng bình luận chứ. Mấy câu hỏi này thì ai mà chẳng hỏi được, nhưng đổi lại mình là người trả lời thì sao. Đâu thể nào lúc nào mình cũng là người đi hỏi được. Nếu người kia hỏi lại mình thì sao? Nhưng dù sao cũng cảm ơn vì đã chia sẻ!

    • Đúng rồi bạn. Có đi có lại. Sau khi hỏi, người ta chia sẻ. Mình cũng phải chia sẻ, từ đó tìm ra điểm tương đồng và tiếp tục cuộc trò chuyện. Các câu hỏi này giải quyết đúng vấn đề của Blog nêu ra “Nói gì khi không biết nói gì”, còn sau khi giải quyết được, thì phải linh hoạt áp dụng như bạn nói. Nếu được, bạn đọc thêm cuốn sách của bà Debra Fine nhé, sẽ nói rất rõ ý này.

    • Phong says:

      Không phải câu hỏi này ai cũng hỏi được đâu bạn, như mình chẳng hạn rất kém trong khoản này. Cả 2 nói chuyện đôi khi mình còn không tìm ra điểm chung để nói dù người ta nói rất nhiều , nhiều lúc chỉ muốn tự kỉ cho xong

    • Practice makes perfect :)

  16. Loi says:

    Cảm ơn anh. Bài chia sẻ của anh rất có ý nghĩa, thiết thực và dễ hiểu.

  17. Anh says:

    Hay! Lối viết của anh rất lạ và khá cuốn hút người đọc.
    Em cảm ơn anh rất nhiều.

  18. Tuyết says:

    Hay quá a. ^^

  19. Diem says:

    Sao ko nhập email và tên bị lỗi hoài vậy ad địa chỉ email của em là kieulong932@gmail.com

  20. Hưởng says:

    hay! Bài viết rất chân thật và gần gũi! Sao giống mình quá vậy. Bao nhiêu năm nay vẫn vậy!

  21. Tuan says:

    bài rất hay nhưng có lẽ em “bị quá nặng” ngay cả thứ mình ghét nhất cũng là ghét giao tiếp với người lạ quá nhiều

  22. Tiêu Viết Khải says:

    Hay

  23. Yến Ly says:

    Bài viết hơi ngắn
    Nhưng
    Rất hay , đúng và ý nghĩa cho một đứa hướng nội như em.

  24. Vân Nguyễn says:

    Bài viết hay quá. Cảm ơn anh ạ. Khi nào anh tổ chức khóa học nào vui lòng email giúp em với ạ!

  25. Bùi Thị Mai Anh says:

    anh có khóa học giao tiếp nào tốt hay cho em địa chỉ khóa học giao tiếp đó để em cải thiện khả năng giao tiếp của mình? Em cảm ơn.

  26. Bùi Thị Mai Anh says:

    Hay quá! Cảm ơn anh nhiều.

  27. bien tran says:

    Hay quá,cám ơn anh!

  28. BOI THI says:

    CẢM ƠN FUSUSU CHIA SẼ THÊM 1 VÊN THUỐC BỔ.

  29. nguyễn minh trí says:

    ebook chất lắm,vừa đơn giản mà còn áp dụng được nhiều tình huống #nhau.mình không bận tâm đến cái này cho lắm nhưng đọc được bài này như được khai sáng.rất bổ ich!

  30. Khánh huyền says:

    thank you so much<3

  31. Anh Cáo says:

    trước tiên em cảm ơn blogs này của anh nha, cái này chính là vấn đề của em nà ,bình thường em rất ít nói và một khi đã nói là rất là nhàm, câu chuyện đi tong trong 1 nốt nhạc, bây giờ em đã biết nguyên nhân nó thế nào rồi, chỉ cần luyện tập và áp dụng thôi, nhân tiện em vẫn chưa được quyển sách nào của anh cả, Chán quá đi à!

  32. thanh says:

    cam on anh a

  33. Trần Thị Thảo Mi says:

    Thật bổ ích. Cảm ơn anh rất nhiều !!

  34. Quyẹnkii says:

    Cảm ơn anh, cách viết của anh rất dễ hiểu ạ.

  35. Nguyễn Dũng says:

    cảm ơn anh, em cũng là người hướng nội và sẽ cố gắng trở thành người hướng nội sâu sắc hơn!

  36. Nguyễn Hồng Nhung says:

    cảm ơn bạn về những câu hỏi mở nhé! Mình sẽ tạo thói quen mới, sử dụng những câu hỏi mở trong cuộc sống hàng ngày. hi vọng mình cũng sẽ trở thành người hướng nội sâu sắc :D

  37. Lý Văn Lâm says:

    Đọc rất nhiều sách, trang web ,…rồi.
    Nhưng đây mới là thứ tôi cần ! Cảm ơn bạn đã chia sẻ rất nhiều

  38. Phùng Huệ says:

    hay quá đi, e sẽ áp dụng….Cảm ơn ad nhìu nhìu ạ vì những bài viết bổ ích….e cũng thuộc kiểu hướng nội , ngại giao tiếp vs người lạ, nhưng lại thích có nhìu mối quan hệ,,,,Nói chung là thanks Ad lắm ạ. Rất bổ ích ^^_!!!!

  39. Nam Phương says:

    tuyệt vời!

  40. van tùng says:

    Em không biết noi gì trong câu chuyện luôn đấyanh giúp đùi gì em không

  41. van tùng says:

    Làm thế nào để có tự tin thế anh , em hay dùng những câu hỏi đóng nên em hay ra duề vi tôi noi chuyển không có chủ đề , tình trang của em giông hệt bài viết của luôn, vậy có sửa được không anh

  42. E tren phong says:

    E đi làm rùi mà lúc đầu ai cũng để ý e, nhưng càng về sau thì e thấy ho chả để ý nữa, và rồi e im ru lun, e chỉ nói chuyện với những ai chú ý tới e thôi, bây h e im lặng thấy nản quá mong giúp đở ạ, vả lại trong đầu e cứ trốg rỗng không bít phải nói j và hỏi j cả ạ

  43. Anny Hồng Thắm says:

    Em bị bố mẹ kêu là đồ “tự kỉ” vì rất, rất ít khi nói chuyện, thế nên là k có kinh nghiệm trò chuyện. Mà cứ nói chuyện là cứ hỏi mấy câu đóng rất gượng ép, còn bảo bắt đầu là ngại ngại k dám mở mồm, cảm ơn anh vì bài viết! You are such an amazing inspirational teller!

  44. nhã nam says:

    làm thế nào để tự tin hơn vậy anh! em rất tự ti nhút nhát, mỗi khi e nói ra e cảm thấy những câu nói của e rất buồn cười chẳng mang ý nghĩa j cả. dàn dần như thế e ngày càng ít nói hơn, nhiều khi cảm tưởng mình bị trầm cảm. e có thể ngồi cả ngày để nghe ngta thao thao bất tuyệt trong khi mình cha nói gì mặc dù trong lòng rất muốn nói gì đó. e phải làm sao bay giờ ạ! a cho em một lời khuyên nhé!^^

    • FuSuSu says:

      Có lẽ em nên bắt đầu bằng cách kết bạn với 1 ai đó, và nói chuyện với họ 1-1 trước. Đừng nói chuyện trong các đám đông lớn :)

    • nhã nam says:

      Chia sẻ của bạn…vâng e cảm ơn anh

  45. Thu Hà says:

    Cảm ơn a về bài chia sẻ. E thấy rất hài hước, ngôn từ giản dị nhưng ý nghĩa.^^

  46. Rosa Persica says:

    Em rất tệ… cần làm gì tiếp theo?

  47. Nhật trường says:

    em đã học được rất nhiều điều từ Fususu, cảm ơn anh nhiều lắm

  48. Phương Hoàng says:

    Bài viết hay quá,mong anh sớm ra thêm nhiều bài viết bổ ích hơn nữa.Cảm ơn anh nhiều ạ! ^^

  49. Phan Hoài says:

    Cảm ơn a phương rất nhiều ạ !
    bài viết hữu ích và hay quá. hì

  50. Lương says:

    bài viết hữu ích và hay quá a ạ! cảm ơn anh…

  51. Cố Lên Tôi ơi says:

    Cảm ơn anh.. Bài viết rất hay..!
    :(( có 1 chút buồn là giọng em nói hơi nhanh và khá là khó nghe em thử khắc phục nhiều lần nhưng vẫn ko khả quan mấy…! Có cách gì hay ko anh bật mí em với ^_^ …

  52. Nguyễn Trang says:

    Anh ơi, em là 1 người hướng ngoại. Nhưng khi giao tiếp bạn em đã bảo em như thế nay
    lúc đó bọn a ai cũng xúc động hết. Nhưng lúc cmt nc vs e, a cứ có 1 cảm giác rất nặng nề hay ns thẳng luôn là rất nghiêm túc colonthree emoticon colonthree emoticon colonthree emoticon mà e hiểu đó, người thoải mái chỉ nc vs người thoải mái được thôi nên lúc đó a cũng đã rất nhiều câu hỏi về e. Nay thấy e cmt nên a cũng vào góp vui chút. Thấy e vẫn vậy nên a ý định nc riêng vs e để mong e chia sẻ cái gì đó sâu thẳm trong em. Sau cuộc nc này, a thấy e là người vui vẻ nhưng vẫn khắt khe, ràng buộc mình trong đám đông người lạ chứ ko thể hiện nên nó cứ lòng vòng….

    Lí do là e vẫn bộp chộp muốn thể hiện mà quên mất mình đang nói chuyện vs 1 người đó.
    Em nên sửa khuyết điểm của mình như thế nào ạ?

  53. haiau92 says:

    Tôi hôm nay áp dụng thấy khá hay ! Nói chung cái này biết lâu rồi nhưng đọc bài này mới áp dung nó vào cs .đúng là tuyệt thật , dù chưa thành thạo lắm nhưng nói chung là 1 chăng đường dài phải bắt đầu từ những buoc đầu tiên.thankk addddd.nói chung là muốn nc thì hỏi nhiều vào .hỏi gì cũng đc

  54. chi says:

    Thank u so much for ur great idea in communication

  55. Hà Trung Nam Hải says:

    Anh ơi, đây mới chỉ bắt đầu đối thoại thôi mà anh….
    Anh có bí kíp duy trì cuộc trò chuyện, chuyển đề tài và đóng lại mà không thấy gượng,…. không ạ?
    Sorry anh, tại cái vấn đề nói chuyện nó làm em điên đầu mỗi ngày

    • FuSuSu says:

      Đầu xuôi đuôi lọt. Em cứ tiếp tục đặt các câu hỏi, bình luận, rồi lại đặt câu hỏi… là trò chuyện sẽ diễn ra liên tục thôi mà :D
      P.s. có gì hóng cuốn sách về giao tiếp của anh ra lò nhé he he, khó mà giải quyết triệt để mọi thứ trong 1 blog :D

  56. than says:

    Cảm ơn a phương rất nhìu ạ. Bài viết của a đã giúp đỡ và thay đổi chúng em rất nhìu ạ.

  57. Lá Xanh says:

    Cảm ơn anh đã chia sẻ bí kíp! Em sẽ kiên trì áp dụng! Nếu thành công được thì em sống mới có ý nghĩa. Giao tiếp kém em thấy khổ lắm, suốt ngày ru rú, đi gặp người này người nọ thì chả biết nói gì, sống trong vỏ ốc cô độc và buồn vô cùng. Em chỉ muốn em và mọi người cảm thấy được tự nhiên, thoải máí khi gặp nhau thôi. Không cần họ phải yêu quý hay gì hết! Đã lâu rồi em chỉ thèm một điều duy nhất là giao tiếp được như người bình thường thôi anh ạ! Có những người em gặp họ đã lâu mà cũng quanh quẩn hỏi mấy câu xã giao thôi ý ạ, không khí ngột ngạt vô cùng. Càng ngày em càng ít nói, nói càng lúc càng nhàm T.T .Mà hồi nhỏ em có bị như thế này đâu! Mà bây giờ em ra trường rồi em còn phải đi làm nữa.

    • FuSuSu says:

      Chúc em thành công nhé! Xem ra nhu cầu này lớn đây ^^! Có khi cuốn sách thứ hai anh phải viết ngay là về chủ đề giao tiếp này mới được ha ha :D

    • Lá Xanh says:

      Anh viết đi ạ, chắc chắn sẽ giúp được rất nhiều người có cả em nữa! Em chờ đợi tin tốt lành từ anh! :-)

    • Trường says:

      Viết mau mau đi đại ca. Em cũng đang phải vò đầu bứt tóc móc mắt về cái khả năng giao tiếp kém của mình đây. Nhiều khi ngồi cùng người khác mà chẳng biết nói cái chi. Nhục như con cá nục í anh ạ.

    • FuSuSu says:

      Ha ha, vậy trước mắt em cứ áp dụng các tuyệt chiêu trên này thành thục là cũng tương đối ổn rồi hi hi.

    • Minh Hiếu says:

      Bạn giống y hệt mình, mình cũng đang gặp vấn đề như bạn. Lúc nhỏ thì nói rất nhiều, gặp ai cũng nói chuyện đc. Nhưng đên bây giờ thì nói chuyện rất là nhàm, 1 cuộc nói chuyện chỉ kéo dài đc 5 p là mình không biết nói gì nữa. Ngay cả đám bạn của mình chơi với nhau lâu rồi mà khi ngồi 1 1 với nhau mình cũng không biết phải nói gì. Chắc mình bị nặng quá rồi :((

  58. Đạo T. says:

    Chất lắm đại ka ơi ! Cùng cụng ly nào 123zô :)

  59. Trang Storm says:

    Em chào anh Phương! :D
    Cảm ơn anh đã chia sẻ kinh nghiệm ạ. Đọc bài này vừa thú vị lại đúng tâm trạng, nên em quyết định liều comment lần đầu tiên. :3
    Ngoài ra, em thắc mắc tí này, em có tật là chỉ nói chuyện 1-1 được thôi, chứ có nhiều người thì em hầu như im lặng, thỉnh thoảng mới comment 1 câu, xong rất dễ rơi vào tình trạng “nói gì bây giờ?” . Anh nghĩ em nên làm thế nào ạ?

    • FuSuSu says:

      Nói chuyện trong nhóm lại là 1 nghệ thuật khác ^^! Em đợi bài sau nhé ^^! Nhưng lời khuyên là em cứ đặt câu hỏi thôi. Nguyên tắc người đặt câu hỏi bao giờ cũng là người dẫn dắt :)

    • Trang Storm says:

      Ồ vậy ạ? Đặt gạch hóng bài thôi. Hehe… :D
      Em sẽ áp dụng những bí kíp bài này trước.
      Cảm ơn anh nhiều ạ!

  60. Thiện says:

    Không biết nói gì ngoài 2 từ cảm ơn anh ạ :)

    • FuSuSu says:

      Anh cũng ko biết nói gì ngoài 5 từ “chúc em áp dụng tốt” :) thành công nhớ lên đây comment nhá ha ha

  61. harry potter says:

    Anh ơi em không mở quà được? Anh có thể gửi cho em qua mail này được không ạ? Cảm ơn anh nhiều:))

  62. says:

    Sao bạn có nhiều ” bí kíp ” quá vậy ? Làm sao bạn có thể sáng tạo nhiều như vậy nhở ????

    • FuSuSu says:

      Khi bạn “kết nối” được với “trí tuệ bên trong” bạn, thì gần như kho tàng kiến thức tuôn chảy không ngừng :)

    • Hà Trung Nam Hải says:

      Là sao ạ?
      P/s: Em rất ấm ớ môn “Triết”… Nhưng đôi khi luận được ” Triết” cuả anh thì hay lắm :D

  63. dong says:

    Thanks fususu