![]() |
Làm sao để hạnh phúc trong vài nốt nhạc?...
Làm sao để hạnh phúc? Ngả lưng trên bãi cát mềm mại, hai lá phổi căng tràn gió biển, tôi không còn nhớ là mình đã đi bao nhiêu bước chân để đến được đây nữa. Một câu hỏi cứ lẽo đẽo theo tôi, kể từ khi bắt đầu cuộc hành trình này. Làm sao để hạnh phúc ư? Chợt 30 năm cuộc đời tôi lướt qua, như một bộ phim…

Làm sao để hạnh phúc khi ở nhà?
Ký ức xa xưa nhất mà tôi còn nhớ, là hình ảnh ở nhà một mình với hai cái lỗ mũi phù thuỷ, ý tôi là cái ổ điện. Bạn biết đấy, với một đứa nhóc tò mò, hai cái lỗ của ổ điện quá kỳ diệu, nó làm cho bóng đèn chết đi sống lại, còn quạt thì chạy vù vù. Biết đâu nó sẽ kích hoạt sức mạnh siêu nhiên nào đó trong tôi, thậm chí trả lời câu hỏi làm sao để hạnh phúc?
Thật may mắn, có lẽ cái lỗ quá nhỏ so với ngón… chân, nên giờ tôi vẫn còn sống nhăn răng, để rồi băn khoăn câu hỏi làm sao để hạnh phúc. Ngẫm lại, hồi đó hạnh phúc thật, từ cái gác xép trên nhà, cho tới bãi cát ngoài bờ sông, tôi có thể vui ở khắp mọi nơi, có vẻ như hạnh phúc là điều gì đó có sẵn trong tôi.
Hồi ấy, có một việc mà tôi có thể say sưa làm hàng giờ liền, đó là đi lại khắp nhà và lục lọi bất cứ thứ gì có thể tháo ra tan nát, rồi lắp nó lại như cũ một cách tự hào. Tất nhiên, đôi khi niềm tự hào không đi kèm với việc cái thứ tôi lắp lại, hoạt động được như cũ. Không có gì hoàn hảo phải không nào?
Làm sao để hạnh phúc khi đi học?
Rồi tôi đi học, có vẻ như chẳng ai quan tâm tới làm sao để hạnh phúc. Những bài toán dạy tôi cách làm sao để tránh sai sót. Những bài văn mẫu dạy tôi cách làm sao để chiều lòng… cô giáo. Những bài đọc thuộc lòng dạy tôi cách làm sao để trở thành… chú vẹt xuất sắc. Thật ra thì chúng cũng hữu ích, song không phải thứ tôi cần.
Người ta nói nếu không có khổ, sẽ chẳng có vui. Đúng thật, nếu không có những giờ học căng thẳng như thế, có lẽ tôi sẽ không thể nào vỡ oà vui sướng khi tiếng trống trường vang lên. Để tôi được tự do chơi đá bóng, đá cầu, nhảy dây, bắn bi, trốn tìm, v.v… ôi một rừng những trò chơi khiến tôi hạnh phúc.

Còn nhớ, sau bao nhiêu giờ giải lao chinh chiến, tôi đã có trong tay cả một hộp bi to bự, cùng khả năng bách phát bách trúng. Tôi đã thật hạnh phúc khi luyện kỹ năng của mình tới mức có thể ngắm trúng một viên bi cách tôi 2-3 mét (tương đương quãng đường cả trăm mét, nếu như bạn nhỏ như một viên bi). Thật không thể tin nổi!
Làm sao để hạnh phúc trong công việc?
Tôi thấy thời gian như một bậc thầy lừa đảo. Mới ngày nào tôi cảm giác chờ một vài giờ để được ra chơi như thể cả thiên niên kỷ, mà nay loáng một cái tôi đã đi làm. Như bao người khác, tôi cũng một công việc ngày làm 8 tiếng, và cũng ít ai quan tâm tới làm sao để hạnh phúc, vì mọi thứ suy cho cùng, đều xoay quanh tiền bạc.
Hình như ai cũng hăng say làm việc, cứ như thể họ có thể dùng tiền để mua được hạnh phúc vậy. Tôi nghĩ nếu cứ cuốn theo vòng xoáy ấy, tôi sẽ bị thời gian “lừa” tiếp, và loáng một cái mình sẽ nằm trên giường hấp hối lúc nào không biết, mà vẫn chẳng thể có được câu trả lời cho câu hỏi làm sao để hạnh phúc bấy lâu nay.

Vì thế mà bên cạnh công việc hằng ngày, tôi dành thời gian cho niềm đam mê viết lách. Không hiểu sao những con chữ làm tôi say mê, và đến một thời điểm thích hợp, tôi quyết định lên đường. Tôi tới một nơi xa xôi nhất nước, một hòn đảo nhỏ xinh và ở đó vài tháng, tắm mình trong niềm đam mê viết lách.
Làm sao để hạnh phúc trong tình yêu?
Ở ngoài đảo, tôi đã hạnh phúc với niềm đam mê của mình. Song nhiều lúc nhìn thấy những cặp đôi đi trên bãi cát, tay trong tay thật hạnh phúc, tôi cũng hơi chạnh lòng. Tôi bắt đầu tin rằng trên đời này, sẽ có một ai đó làm cho tôi hạnh phúc, và tôi đã bắt đầu một ngã rẽ sai lầm: Tìm kiếm một ai đó giúp tôi hạnh phúc.
Sau đó ít lâu, tôi cũng có vài mảnh tình dắt vai, cũng có những giây phút hạnh phúc đấy, nhưng đếm lại thì… hầu hết là đau khổ. Tôi đã không biết rằng, khi hai người đến với nhau trong cùng một kỳ vọng rằng người kia sẽ khiến mình hạnh phúc, thì sớm muộn hoa trái tạo ra cũng sẽ chỉ là đau khổ mà thôi.

Rồi trải qua những bài học đau đớn, tôi nhận ra rằng thứ hạnh phúc từ trước tới nay mà tôi từng nếm mùi, chỉ là một thứ hạnh phúc mong manh. Hãy tưởng tượng, nó như một cái cầu nhảy bể bơi, trên đó có ghi chữ “Tôi muốn hạnh phúc”, mà chữ hạnh phúc ở đầu cầu. Bạn đứng đó, sung sướng nhún nhảy, và cái cầu nó gãy!
Làm sao để hạnh phúc trong cuộc sống?
Tôi thích biển, không gian bao la làm tâm hồn tôi rộng mở, những cơn gió mạnh cuốn đi mọi nỗi ưu phiền. Có thể nói, tôi đã nằm ở hầu hết các bãi biển đẹp trên mảnh đất quê hương, và suy ngẫm xem làm sao để hạnh phúc. Hay là tôi phải ra nước ngoài, phải đến những nơi đẹp huyền thoại như Maldives mới có câu trả lời?
Rồi tôi chợt nhận ra lời giải đáp nằm trong chính thứ đã khiến tôi có mặt ở đây. “Tôi muốn hạnh phúc”. Nếu bỏ đi chữ muốn, chẳng phải là “Tôi hạnh phúc” hay sao? Tôi ngồi bật dậy, yên lặng, hít thở một vài hơi. Thật sự là mình đang muốn gì vậy? Tôi chẳng biết nữa, song tôi nhận ra đã đến lúc cần phải buông bỏ chữ “muốn” đó.

Tôi thả trôi tâm trí theo tiếng gió. Từng đợt suy nghĩ đến và đi như những cơn sóng. Sóng to, hay sóng nhỏ, thì cũng chỉ là sóng. Câu hỏi này, ý tưởng kia, ký ức này, kỷ niệm kia v.v… tất cả cũng chỉ là suy nghĩ. Tôi mặc kệ chúng đến và đi… rồi tới một lúc, tâm tôi yên lặng như một hồ nước, và ở nơi đó, tôi đã tìm thấy câu trả lời.
Làm sao để hạnh phúc trong vài nốt nhạc?
Về nhà cũng là lúc 6 giờ tối, tôi đã thấm mệt. Tôi đã định viết ngay một Blog trên FuSuSu để chia sẻ điều mình mới trải nghiệm, song tôi nhận ra… nó lại là một chữ “muốn”, nên tôi đã… lên giường nằm ngủ, hít thở, và cho phép mình tận hưởng… chính sự mệt mỏi đó, tôi thấy nó dần tan ra, thay vào đó là sự an lạc tự tại.

30 phút sau, tôi tỉnh dậy, trong người sảng khoái lạ thường. Giờ đây, tôi cảm nhận được hạnh phúc ở khắp mọi nơi y như hồi bé. Nhìn bông hoa trên sân thượng, tôi cũng thấy vui. Ngồi một mình với mấy con muỗi, tôi cũng thấy vui. Nghe tiếng hàng xóm… cãi nhau, tôi cũng thấy vui. Hạnh phúc như thứ gì đó có sẵn trong tôi.
Giờ đây, trong tiếng nhạc du dương trên sân thượng (tiếng đập phá của mấy nhà đang xây đằng xa), tôi gửi đến bạn một thông điệp: Làm sao để hạnh phúc? Hãy bỏ đi ba chữ “làm sao để”, bỏ đi cả dấu “?” nữa, sẽ chỉ còn lại một thứ duy nhất: Hạnh phúc. Việc này chỉ xong trong một vài nốt nhạc mà thôi!
Tin tôi đi. Hạnh phúc luôn bên bạn, nếu bạn ngồi yên, tĩnh lặng, hít thở, mà vẫn không thể tìm thấy nó, thì bạn sẽ chẳng thể tìm thấy, dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới đâu. Hãy tập thói quen hít thở, và cảm nhận hạnh phúc nhé. Hãy nhớ, khi bạn có thể hạnh phúc ở ngay tại đây, ngay lúc này, dù thế nào đi nữa, thì bạn sẽ có thể hạnh phúc ở mọi nơi!

Mong tin tốt lành!
Fususu – Nguyễn Chu Nam Phương
(Đã ký lên màn hình từ một bãi biển xinh đẹp, ngày )
Tái bút. Nếu thấy hay, hãy "tài trợ cảm hứng" cho Fususu tiếp tục sáng tạo bằng một thử thách nho nhỏ: Hãy Google từ khóa làm sao để hạnh phúc hoặc làm sao để hạnh phúc fususu, tìm bằng được Blog này, bấm vào đó quay lại đây để comment vị trí. Cảm ơn bạn lắm lắm!

Suy cho cùng, có một rào cản lớn nhất giữa hầu hết mọi người và mục tiêu của họ. Đó là cảm xúc.
Thử nghĩ mà xem, bạn đặt ra mục tiêu mà cứ trì hoãn? Đó là cảm xúc. Bạn cảm thấy cô đơn, hay cuộc sống tẻ nhạt? Đó là cảm xúc. Bạn hay lo lắng căng thẳng? Lại là cảm xúc… Danh sách này có thể kéo dài mãi, và thủ phạm vẫn luôn là cảm xúc.
Đó là lý do mà ở ngoài kia, rất nhiều người nói về việc làm chủ cảm xúc. Tuy nhiên, khi mở cuốn sách mới do Fususu và đồng tác giả Hưng Tươi viết, bạn sẽ phải ngạc nhiên đấy. Vì bạn sẽ được bật mí phương pháp mới: Làm bạn cảm xúc.

ĐỌC THỬ EBOOK » | XEM SÁCH GIẤY » |
11 thoughts on “Làm sao để hạnh phúc trong vài nốt nhạc?”
Wow, đã có (11) Awesome Comments!
Blog hay và tâm trạng quá!cảm ơn anh
em nghe a kể audio thôi cũng thấy mê, cái giọng nói, cách kể chuyện thêm tiếng nhạc du dương làm mọi thứ trong e lắng xuống muốn ngủ luôn :)
Nhờ blog này mà e bén duyên vs thiền, và từ đó có chuyến đi đầu tiên trong đời một mình .
Ha ^^! Anh cũng mới viết Blog này mà ^^! Em đi đâu thú vị thế?
Em về quê ,rồi đi khám phá Hà Nội ,cảm giác rất thú vị ah ,
Hay quá. Cám ơn a rất nhiều
Đi Thiền Víp về em thấy cảm xúc còn tồi tệ hơn lúc trước.
Có cái lợi lạc là ít nổi nóng đi thật nhưng có cảm giác mình bị trầm cảm đi hay sao ợ. Về nhà, chả có hứng trong việc gì. Chả nhẽ đây là cuộc giải phẫu nội tâm thật?
Em nên đi thêm một khoá nữa nhé. Và hãy hiểu bản chất là phương pháp thiền giúp em bình tâm hơn trước mọi việc trong cuộc sống ^^! Còn việc không có hứng trong việc gì đó, có thể là đã đến lúc em cần phải thay đổi, cần làm thứ gì đó mới mẻ hơn (mà trước đây do ko thiền nên ko nhận ra)
Vâng. Chỉ là em thấy tâm trạng mình lúc nào cũng buồn hơn lúc trước. Khá lo lắng sợ mình tặp sai.
Nếu có phần nào chưa rõ, em cứ email hỏi ban tổ chức, sẽ có thiền sư trả lời nhé em. Đừng để nỗi băn khoăn làm em dừng lại con đường vi diệu này.
thì ra ham muốn không nhất phải có chữ “muốn” mới có thể nhận ra. bài viết vừa hài, đơn giản. em vừa ngủ trưa xong cũng oải oải đọc xong ngồi cười 1 mình như bị chập :)) đinh ra hái mấy quả xoài đem lên cho bạn bè ăn cho nó khoái mình chơi, nhận ra cũng là 1 ham muốn nên thôi… haha