Chiến thắng 5 “kẻ thù” trong bạn

“Chiến thắng vĩ đại nhất (và nên là đầu tiên) phải là chiến thắng chính bản thân mình.” ~ Plato

“Chinh phục một kẻ thù là bản thân, tốt hơn thắng vạn kẻ thù ngoài mặt trận.” ~ Buddha

Các cổ nhân, ai cũng bảo là phải chiến thắng bản thân trước tiên. Bạn có thể thua nhiều người, nhưng đừng để thua chính bản thân mình. Nhưng vấn đề: chiến thắng bản thân là chiến thắng cái gì? Để thua bản thân là để thua ai? Cái anh họ “bản” tên “thân” này thật bí hiểm.

Thật là khó để bắn trúng đích nếu chẳng nhìn thấy đích, nên hãy cùng nhau thảo luận và nhận diện ra những kẻ thù luôn muốn chúng ta thua cuộc nhé! Dưới đây là 5 kẻ thù mà tôi phải chiến đầu với chúng mỗi ngày. Hi vọng những kinh nghiệm này có thể giúp được bạn!

#1 – Sự tham lam, ích kỷ

Những đứa bé chẳng bao giờ tiết kiệm nụ cười hay sự tò mò, song mầm mống của tham lam bắt đầu nảy sinh khi chúng có trong tay món đồ chơi đẹp đầu tiên. Và khi lớn lên, người ta bắt đầu tham tiền, rồi tới những thứ to tát hơn như khai thác tài nguyên, chặt cây phá rừng..

Thiên nhiên rất công bằng, khi lấy một cái gì đó từ thiên nhiên, thiên nhiên sẽ lấy lại của ta thứ tương ứng. Chặt phá rừng để làm nhà, sau đó ít lâu lũ quét bay nhà. Rồi nhiều người đổi sức trẻ để kiếm tiền, sau đó về già lại lấy tiền đó đi mua lại sức khỏe….

“Cách tốt nhất để đạt được thứ bạn muốn, là giúp càng nhiều người càng tốt đạt được thứ họ muốn.” ~ Zig Ziglar

Sự tham lam sẽ kéo con người ta vào một vòng xoáy vô cùng tận. Do vậy, đừng để kẻ thù này chi phối. Hãy cho đi trước tiên, và thiên nhiên luôn trả lại cho bạn những điều tuyệt vời. Thay vì ngồi đau đầu nghĩ xem “Mình thực sự muốn gì nhỉ?” – Sao không xem “Mọi người muốn gì và mình có thể làm gì giúp họ?”

#2 – Sự phân vân, nghi ngờ

Đứng núi này trông núi nọ, đào giếng chưa thấy nước đã vội đào chỗ khác, nhảy hết từ việc này sang việc khác mà chẳng việc nào tới nơi tới chốn… đều là biểu hiện của sự phân vân từ bên trong, là biểu hiện của sự nghi ngờ chính bản thân mình.

Hãy nhớ trên con đường tới đích, cứ mỗi phút bạn nghi ngờ, là bạn mất đi 60 giây để đi nhanh hơn và biết xem đích đó có đúng là nơi muốn đến hay không. Nếu muốn đi đường khác, hãy chọn nó ngay từ đầu, chứ đừng đi hơn nửa đường rồi quay lại!

Do đó, một khi đã nhìn ra con đường mà bạn cho là đúng, hãy cứ tin tưởng và đi hết. Nếu chẳng may đi sai đường, thì ít nhất bạn cũng luyện được thói quen “đi tới cùng”. Đó mới là phẩm chất quan trọng, giúp bạn thành công trong bất cứ lĩnh vực nào 🙂

P.s. hãy thực hành ngay bằng cách… đọc hết bài này nhé. Bạn đã đi được nửa đường rồi đấy 😀

#3 – Sự sốt ruột, bồn chồn

Bạn nhớ câu chuyện về hạt đậu thần chứ? Một hạt đậu ném xuống đất, thêm một chút nước là mọc thành cây giúp ta leo lên tận trời xanh (và đụng độ với người khổng lồ). Có lẽ câu chuyện tuổi thơ ấy đã ảnh hưởng tới tiềm thức của con người ta, nên ai cũng mắc bệnh sốt ruột thì phải.

Sự thật là càng sốt ruột, càng nôn nóng, bạn lại càng mất nhiều thời gian hơn đấy. Tôi đã thấy nhiều bạn trẻ mong muốn “kiếm tiền nhanh” mà có những quyết định không sáng suốt chút nào, để rồi cuối cùng lại phải đánh đổi thời gian để đi sửa chữa lỗi lầm.

Hãy nhớ: Những hạt giống thần kỳ chỉ có trong truyện cổ tích (và Đô-rê-mon), chứ thực tế phải mất bao công chăm sóc mới mọc thành cây. Do đó, hãy luyện tập sự kiên trì. Hãy nhớ triết lý “thói quen nhỏ, kết quả to” – Từng chút, từng chút một mỗi ngày, sự tiến bộ sẽ làm bạn phấn khởi!

#4 – Sự lười biếng & uể oải

Uể oải về thể xác và tinh thần, là một kẻ thù không đội trời chung với bất cứ thành công nào trong cuộc đời. Cổ nhân từng nói, con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười. Vì chắc kẻ lười sẽ không chịu cất bước (hoặc ngồi chờ đi nhờ xe máy của ai đó ^^!)

Vậy làm sao để chiến thắng được sự lười biếng? Câu trả lời là bạn cần hiểu về nó. Nếu đọc phần Q&A cuối free ebook “7 cách học tiếng Anh du kích” bạn có thấy tôi đề cập tới ba loại lười và cách “chữa trị” khá cụ thể. Ngoài ra còn có một loại lười thứ tư, được gọi là “lười thông minh”.

Và cho dù là loại lười nào, thì hãy học cách chiến thắng kẻ thù này ngay khi bạn còn có thể. Vì một khi đã lười thì càng ngồi một chỗ chờ cho hết lười, sẽ càng lười! Do vậy, mẹo nhỏ là khi lười thì đừng ngồi cười một chỗ, hãy đứng ngay dậy và đi đâu đó, đi bất cứ đâu!

#5 – Sự chán ghét, hận thù

Khi ta chán ghét ai đó, ta có thể có những hành động làm họ tổn thương. Khi ta hận thù ai đó, thực ra là ta đang làm khổ chính mình. Vì nếu có ai đó làm ta bực bội, họ phải là người chịu khổ chứ? Cớ sao ta lại phải cảm thấy khó chịu thay cho họ.

Hận thù, chán ghét là con dao hai lưỡi, cả hai lưỡi đều sắc lẹm và làm khổ cả hai phía. Song thật tiếc, ở trường không ai dạy chúng ta cách tha thứ. Liều thuốc duy nhất mà mọi người sử dụng có lẽ là “thời gian”. Mọi vết thương sẽ lành theo thời gian (nhưng kiểu gì cũng để lại sẹo).

Làm sao để tha thứ? Tự nói với mình tha thứ cho người đó thôi chưa đủ? Vì làm vậy chỉ giúp bề mặt tâm trí yên ổn một chút, chứ bên trong vẫn còn dậy sóng. Tha thứ & bỏ qua cũng là một kỹ năng, cần có kỹ thuật cụ thể và sự luyện tập thường xuyên. Bạn có thể tham khảo Audio Hồ Tha Thứ.

Trên đây là cách mà tôi đối diện 5 kẻ thù này, và dần dần chinh phục chúng. Có thể bạn có những cách làm khác, hoặc biết kẻ thù khác còn nguy hiểm hơn, hãy bớt chút thời gian comment chia sẻ nhé. Tôi rất mong được lắng nghe ý kiến của bạn.


Susu sẽ đội ơn bạn lắm, và nhiều người hơn sẽ biết tới Blog này nếu bạn có thể lên Google, gõ từ khóa "chiến thắng" rồi tìm xem Blog Fususu ở trang số mấy, click vào đó để quay lại đây và comment cho Susu biết nhé ^^!

Mong tin tốt lành!
Fususu - Nguyễn Chu Nam Phương

28 Comments

28 Awesome Comments



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  1. Hương says:

    Trước hết, em xin cảm ơn bài viết rất hay của anh và ngay sau đó em phải comment luôn vì vừa đọc xong là tay thấy ngứa ngáy lắm rồi. Em bị mắc tật đứng núi này trông núi nọ anh ạ, và em cảm thấy em thích rất nhiều thứ, mỗi thứ lại thích một chút, làm được một chút rồi chẳng đi tới đâu. Giả dụ như hồi bé em thấy em có năng khiếu vẽ và cũng rất hay ngồi vẽ trên lớp (đồng thời còn được kha khá người khen vẽ đẹp), rồi lên cấp 3 em cũng bỏ. Cấp 2 em học văn khá, được các cô và các bạn đều công nhận, nhưng lên cấp 3 em cũng bỏ. Em định chọn ngành design hoặc tâm lý học khi vào đại học nhưng rồi cuối cùng em lại chọn ngành theo xu thế. Em cứ mãi hoài nghi về những lựa chọn của em anh ạ, chắc là em quá nôn nóng muốn thấy thành quả nên đi tới đâu cũng chỉ được mấy bước đã nhảy sang việc khác. Làm thế nào để mình có quyết tâm đúng đắn và ổn định trong tư tưởng hả anh?

  2. Thái Dương Huỳnh Trân says:

    Trước hết em xin lỗi vì đã bác bỏ quan điểm của anh-một người mà em rất ngưỡng mộ.(Người mà gửi lời mời kết bạn trên Ubrand với em nhưng không hiểu sao em không accept được mà phải đi bấm kết bạn lại)
    Em thì lại nghĩ khác.Trước đây em cũng từng nghĩ mình là kẻ thù của chính mình:”Ôi, mày thật vô dụng, thật đáng thất vọng;chỗ này cũng xấu, chỗ kia cũng xấu.Thật ích kỷ, nhỏ mọn.. v.v.Nói chung cứ soi được gì là em soi hết chẳng chừa, từ ngoại hình cho đến tất tần tật những gì về bản thân và luôn chống đối nó(Dù trước đây em đã từng rất tự tin thậm chí là kiêu ngạo-vì trả qua vấp váp nên mới như vậy).Và kết cuộc là em ngày càng chẳng làm nên trò trống gì so với trước kia,suy sụp ngày càng suy sụp.Nói chung là cứ như đang ở tận cùng của vực thẳm,ở tận cùng của mông lung suy nghĩ và không tài nào thoát ra được.
    Cho đến thời gian gần đây khi lang thang trên mạng trong khoảng thời gian cứ gậm nhấm nỗi buồn, nỗi dằn vặt và lo sợ mơ hồ thì em đọc được một bài viết của một vị sư thầy mà vỡ òa ra.Em đã không biết yêu thương chính mình,cứ xem bản thân là kẻ thù muốn tiêu diệt.Sao ta lại tiêu diệt chính ta, chúng chính là ta cơ mà?Bài viết đó đại ý thế này :”Câu:”Kẻ thù lớn nhất của đời mình là chính mình ” không phải là của Đức Phật mà là của một vị nào đó(kiến thức thế gian bao la như biển nên không thể vì một câu nói quen miệng trước giờ mà cho nó là của Đức Phật, chúng ta không sống thời đó, cũng không tiếp xúc với ngài mà chỉ là những kẻ sinh sau đẻ muộn.Chúng ta nên làm bạn với chính mình, yêu thương chính mình, chấp nhận được cả những gì tốt cả những gì xấu trong con người mình.Có yêu thương chính mình bạn mới yêu thương thông cảm và thấu hiểu cho người khác,có chấp nhận điểm xấu của mình bạn mới dần dần khắc phục , thay đổi và hoàn thiện đồng thời chấp nhận và thông cảm được cả những khuyết điểm của người khác.Suy cho cùng , chúng ta suốt đời theo đuổi thành công, tiền tài, địa vị cũng chỉ vì 2 chữ :HẠNH PHÚC.Vậy mà ngay cả bản thân chúng ta cũng suốt ngày tranh đấu,ngay cả chính bản thân mình cũng tranh đấu với mình thì chúng ta lấy đâu ra hạnh phúc,thứ mà chúng ta vẫn hằng theo đuổi.Vậy sau một thời gian vài năm dằn vặt em đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn chỉ sau một bài viết.Cảm giác như người chật vật giữa sóng lớn bắt được cái phao, khát khô giữa hoang mạc tìm được nguồn nước.
    Em không có ý tranh cãi đúng sai vì nhân sinh quan mỗi người khác nhau, em chỉ là đơn thuần chia sẻ những trải nghiệm mà bản thân em đã trải qua, y vọng góp cho anh và mọi người một góc nhìn mới.
    Mong là sẽ nhận được những hồi đáp ở những góc nhìn khác từ anh Phương

    • Phương Sung Sướng says:

      Cám ơn em đã chia sẻ 🙂

      Vụ kết nối do Ubrand giới hạn số lượng kết nối đấy, anh bị maximum rồi ^^!

      Còn các câu nói của đức Phật rất sâu sắc, ngày xưa anh cũng hiểu lầm những câu kiểu như “Đời là bể khổ” (sau lại nghĩ bi quan thế nhỉ), song khi đi 1 khóa Vipassana 10 ngày, được hiểu thực sự thế nào là bể khổ, thế nào là kẻ thù của bản thân, được trải nghiệm chúng (chứ không còn là lý thuyết nữa) thì anh đã hiểu 🙂

  3. mai linh says:

    oa tuyet qua anh a

  4. Bảo Bình says:

    1. Trong lớp e k giỏi bằng các bạn và tài sản của e là một bí kíp, là fususu. Trong khi đó họ đã hơn e nhiều r. E có nên chia sẻ fususu cho các bạn k?
    2. Nếu chọn sai ngành nghề, trong khi đó đã mất nhiều năm học ĐH. Nếu đi tiếp nữa, đó có gọi là muộn k vì đã gần như là đi hết con đường?
    5. Nếu tha thứ thôi thì chưa đủ, vậy còn cần làm gì nữa ạ?
    Đây là một số điều e chưa rõ. Cũng k ph là soi lỗi gì đâu nha, chỉ là e thắc mắc thôi. Dù s cũng cá mơn a nnn^^

    • FuSuSu says:

      1. Trên Fususu có rất nhiều chủ đề, và ai cũng có thể đạt được lợi lạc em à. Nên em cứ thoải mái chia sẻ. Đơn giản nhất là em lên page http://fb.com/fu5u5u và xem có bài nào hay thì share về facebook của mình 😀
      2. Anh nghĩ nếu chọn sai.. thì cứ cố học nốt. Vì bằng ĐH thật ra ko quyết định em sẽ làm ngành nào nghề nào sau này, bằng chứng là nhiều người học trái ngành làm trái nghề mà vẫn rất thành công, quan trọng là đam mê.
      3. Em có thể áp dụng thêm audio tha thứ, để đảm bảo là nỗi đau đó không còn nữa http://fususu.com/lam-gi-khi-buon

    • Bảo Bình says:

      He.cá mơn a nnnnn. Vâng, e sẽ tích cực sống rộng một chút.và em đã share bài “100 công thức Anh” r, với nick “Cá Cơm”. Mấy “công thức” sống, “phong cách” học của a thật sự quá hay aaaa.

  5. Mong một ước mơ says:

    Trong năm kẻ thù trên thì có 4 kẻ thù làm tôi chao đảo.
    1: kẻ thù mà đáng sợ nhất đối với tôi là kẻ thù số 5: sự chán ghét, hận thù nó đã theo tôi từ khi tôi mới được 11 tuổi, nay đã 17 tuổi (7 năm thù hận nhưng không bỏ xuống được).
    2: kẻ thù tôi chán ghét thứ hai và cũng có thể cho là thứ nhất bởi vì nó mà tôi đã bỏ qua quá nhiều cơ hội mà đáng lẽ nó đã là của mình đó là kẻ thù số 4: sự lười biếng, uể oải tuy bây giờ đã đỡ nhưng vẫn có nhiều lúc không chống cự được do ý chí của mình không mạnh chăng.
    3: là kẻ thù số 3: sự sốt ruột, bồn chồn thật may cho tôi là nó không ảnh hưởng nhiều, nhiều khi thỉnh thoảng mới xuất hiện.
    4: là kẻ thù số 2: sự phân vân, nghi ngờ kẻ thù số 2 này đối với tôi nó như có liên hệ mật thiết với kẻ thù số 4 chăng, hai cái này mà hợp lại là tôi liền bỏ cuộc.
    5: kẻ thù này không tính là kẻ thù vì tôi đã học được sự cảm thông, chia sẻ rồi VD: chia sẻ cách học tiếng anh tốt, cách giúp bạn giải bài nhanh hơn, hay là chia sẻ nhiều niềm vui với trẻ em nhưng một khi kẻ thù này được kẻ thù đáng sợ nhất của tôi là kẻ thù số 5 liên hợp lại thì tôi đã không còn là chính tôi nữa, tôi là một người sống rất lý trí, tôi không cho phép tình cảm điều khiển cảm xúc của tôi nhưng khi đụng đến sự hận thù thì lòng ích kỷ lại nổi lên làm mất đi bản thân tôi. Bây giờ chưa có gì bởi vì sau lần tôi đánh mất lý trí đó tôi đã cố gắng điều khiển cảm xúc của mình khi gặp chuyện như vậy nhưng liệu có thể lý trí đến đâu nữa, giờ điểu tôi cầm làm nhất là triệt tiêu kẻ thù số5 – số 1, rồi đến kẻ thù số 4- số 2 nếu tôi thoát ra được hai kẻ thù ấy kèm theo hao tiểu lâu la thì kẻ thù số 3 của tôi sẽ được chết đi. Bây giờ tôi pjarm làm gì để đánh bại nó

  6. Hằng says:

    Thay vì chờ thứ thuốc làm mờ sẹo
    Ngay từ đầu em phải lý trí hơn, biến vết thương đó thành những vệt nhỏ ít thời gian có thể hồi phục, hì đau thì 1 cây kim cũng khiến người đau mà.
    Cảm ơn bài viết thú vị của anh

  7. hương trần says:

    5 kẻ thù kia luôn hiện hữu trong tôi. ích kỷ là bệnh chung của con người thật khó để bỏ nhưng tôi sẽ bỏ nó. Tôi đã quá ích kỷ cho bản thân mình tôi cần phải thay đổi. Còn nhiều cái khác nhưng quan trọng nhất là sự phân vân nghi ngờ. Tôi nhiều lúc đã tự hỏi tôi muốn điều gì, muốn cái gì, bỏ cuộc nhanh chóng. nhưng giờ tôi muốn nói là: tôi đã biết tôi cần phải làm gì

  8. Đào Dũng says:

    Em cảm ơn anh rât nhiều, bài viết hay quá, chúc anh luôn có sức khỏe và cho ra nhiều bài viết ý nghĩa hơn nữa

  9. buihuonguyen says:

    E hâm mộ anh lâu lắm r anh đã truyền cảm hứng cho việc e muốn trở thành một diễn giả nhưng e k biết mk nên hiệ thực hóa mục tiêu đó như thế nào ạ vì e cũng muốn vào đại học mà k có trường nào đào tạo ngành này. Ah nhân tiện a có thể giới thiệu giúp e những cuốn sách a tâm đắc nhất đc k ạ

  10. Nguyễn Châu Minh Hiếu says:

    Em cảm ơn anh Phương !

  11. N30 says:

    em đang gặp khó khăn trong việc xác định mục tiêu, một mặt em muốn đi đường tắt vào đại học bằng cách đạt giải quốc gia môn thế mạnh của mình, mặt khác em muốn đạt điểm số rất cao trong kì thi đại học, thành ra 2 mục tiêu này mâu thuẫn lẫn nhau, đại loại như ” à chắc chắn mình sẽ đạt giải quốc gia rồi thì học toán lí hóa làm gì nhỉ “… anh giúp em cân đối để có thể song song thực hiện 2 mục tiêu đấy với cảm ơn anh

    • FuSuSu says:

      Đây là quan điểm cá nhân anh thôi nhé, lựa chọn là ở em.
      1. Thời gian có hạn, và tập trung làm một thứ bao giờ cũng tốt hơn là hai thứ (trừ phi em rất tự tin vào năng lực của mình).
      2. Vào đại học thì nhan nhản rồi, nhưng được đi thi quốc gia (dù được giải hay không) sẽ là một trải nghiệm khác biệt.
      Mong tin tốt lành từ em,

  12. Nguyen Le Uyen Phuong says:

    Cảm ơn anh về bài viết này ạ.

  13. adamfu says:

    sách numagician của anh hay lắm. Em đọc ebook rồi. Khi nào có cơ hội em sẽ ủng hộ anh sách giấy. Mong anh sẽ có những quyển sách khác hay hơn

  14. Tran Thuan says:

    Em đang mắc phải căn bệnh lười. Và căn bệnh thiếu tự tin vào chính bản thân mình. Năm nay em phải thi đại học. Nhưng bản thân em không hiểu tại sao lại đâm ra lười nhát, thiếu tự tin.. Em đã nhũ hàng trăm lần là phải học. Nhưng cuối cùng đâu lại hoàn đó. Em cảm thấy bản thân mình tệ, nhưng không biết phải làm sao cả. Em cảm ơn anh Phương. Và nếu anh có xem những dòng tâm sự của em, anh có bí quyết nào giúp em tự tin hơn không ạ?

    • FuSuSu says:

      Để tự tin hơn thì ko còn cách nào khác em phải luyện tập.
      Để vượt lười biếng thì ko càn cách nào khác em phải hành động.
      Em nên tham gia một nhóm/một clb nào đó cũng sẽ giúp em nhiều đấy 🙂

  15. Đặng Vân says:

    Cảm ơn bài viết tâm huyết của anh Fususu.
    Bài viết đã giúp em nhận ra thật nhiều điều.

  16. Thắng Ăn Hại says:

    #2 #3 #4 ngày nào em đều nghĩ đến, suy tư, bồn chồn, lo lắng. Chẳng ngày nào yên.
    Em đang cảm thấy mình đi học thật lãng phí thời gian.. Khi mà tuổi trẻ thì đang trôi qua, không trở lại…
    Giúp em với????
    ***

  17. Nguyen Huong says:

    Cảm ơn các bài viết của Phương rất nhiều. Bài viết nào cũng có một năng lượng tích cực lan tỏa. ^^

  18. Anny Hồng Thắm says:

    Cảm ưn anh, bài viết của anh giúp em nhận ra nhiều điều trong lúc em cần nó nhất!^^

  19. Nguyễn Thị Hồng Anh says:

    Em chắc chắn sẽ khắc phục bệnh lười của mình, cảm ơn và mong một ngày được gặp anh

  20. oliver says:

    hay qua

Bạn có câu hỏi?